** QUỐC GIA NÀO, CỘNG ĐỒNG NÀO COI NHẸ GIÁO DỤC HOẶC KHÔNG BIẾT LÀM GIÁO DỤC THÌ ĐỀU LẠC HẬU VÀ ĐIỀU NÀY CÒN TỒI TỆ HƠN LÀ SỰ PHÁ SẢN (UNESCO) **

Khách quý đến nhà.

1 khách và 0 thành viên

CẢM ƠN ĐỜI

MỜI CÁC BẠN VÀO THĂM

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    270.jpg GCN.jpg Huyhieu.jpg Videoplayback_.flv Phong_truyen_thong_2015.jpg Violet.jpg Nhmoi.swf 10363936_10154203353390206_7525027175443855841_n.jpg 10371658_277884715706372_2295265962566269197IMG.jpg 1653619_589600477794111_222453217_n2.jpg SN_trang_Thay_Thong_20142.swf P1090549.jpg 734951_346776192108915_1602484983_n_16.jpg Showimg1.gif Chuc_xuan.swf Images_218.jpg IMG_3304.jpg Nguoi_thay_nam_xua.swf Hang_chom_roi_chinh_sua.swf

    ĐÔI DÒNG...

    HỌ VÀ TÊN: Nguyễn Văn Thông

    SINH NHẬT : ngày 04 tháng 3.

    NGHỀ NGHIỆP: Dạy học.

    TÍNH TÌNH: vui vẻ, dễ hòa đồng.

    SỞ THÍCH: xem phim, nghe nhạc, đọc sách báo và lướt web

    EMAIL: thongnv17503@kiengiang.edu.vn

    NGÀY WEB RA ĐỜI:13/4/2010.

    ƯỚC MƠ CŨNG CHỈ LÀ MƠ ƯỚC, CÒN MỤC TIÊU CHÍNH LÀ ƯỚC MƠ CỘNG VỚI MỘT KẾ HOẠCH HÀNH ĐỘNG VÀ MỘT THỜI HẠN CHÓT PHẢI ĐẶT RA ĐỂ HOÀN THÀNH.

    GD của thầy Duy Thạch

    CHÀO MỪNG QUÝ KHÁCH ĐẾN THĂM NHÀ!
    http://d2.violet.vn/uploads/resources/158/nguyenvanthong.gif

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Thánh Gióng

    0.Thanh_Giong_bay_ve_troi
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: st
    Người gửi: Nguyễn Thị Lượng (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:20' 17-10-2009
    Dung lượng: 30.5 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    Chuyện kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở làng Gióng có hai vợ chồng ông lão chăm làm ăn và có tiếng là phúc đức. Hai ông bà ao ước có một đứa con. Một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân to quá, liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà thụ thai và mười hai tháng sau sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Hai vợ chồng mừng lắm. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.

    Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta. Thế giặc mạnh, nhà vua lo sợ. Bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Ðứa bé nghe tin, bỗng dưng cất tiếng nói: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây". Sứ giả vào, đứa bé bảo: "Ông về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này".

    Sứ giả vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật chú bé dặn.

    Càng lạ hơn nữa, sau hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai vợ chồng làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con, thành thử phải chạy nhờ bà con, hàng xóm. Bà con đều vui lòng gom góp gạo thóc nuôi chú bé, vì ai cũng mong chú giết giặc, cứu nước.

    Giặc đã đến chân núi Trâu. Thế nước rất nguy, người người hoảng hốt. Vừa lúc đó, sứ giả đem ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Chú bé vùng dậy, vươn vai một cái bỗng biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Tráng sĩ bước lên vỗ vào mông ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa, tráng sĩ thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc, đón đầu chúng đánh giết hết lớp này đến lớp khác, giặc chết như rạ. Bỗng roi sắt gẫy. Tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc. Giặc tan vỡ. Ðám tàn quân giẫm đạp nhau chạy trốn, tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc (Sóc Sơn). Ðến đấy, một người một ngựa, tráng sĩ lên đỉnh núi cởi giáp sắt bỏ lại, rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời.

    Vua nhớ công ơn, không biết lấy gì đền đáp, phong là Phù Ðổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay ở quê nhà.

    Hiện nay vẫn còn đền thờ ở làng Phù Ðổng, tục gọi là làng Gióng. Mỗi năm đến tháng tư làng mở hội to lắm. Người ta kể rằng những bụi tre đằng ngà ở huyện Gia Bình vì ngựa phun lửa bị cháy mới ngả mầu vàng óng như thế, còn những vết chân ngựa nay thành những hồ ao liên tiếp. Người ta còn nói khi ngựa thét lửa, lửa đã thiêu cháy một làng, cho nên làng đó về sau gọi là làng Cháy .


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Hồi học lớp 8/10 trường c3 TXTB tôi làm bài văn kể chuyện Thánh Gióng được 9,5 điểm. Lẽ ra được 10 nhưng vì nhà nghèo giấy xấu, không dòng kẻ nên...( Thầy Quyết dạy Văn người ở QT)
     
    Gửi ý kiến

    TRA CỨU VĂN BẢN